Bảo·tồn kế·thừa và phát·triển di·sản văn·hoá truyền·thống mà học·sinh trung·học không phải học Hán-tự!

Chúng ta có thể bảo tồn, kế thừa và phát triển di sản văn hoá truyền thống ngàn năm của ông bà tổ tiên để lại mà không cần bắt buộc tất cả học sinh trung học đều phải học Hán tự (Chinese character), Nho tự hoặc Nôm tự!

Mọi người Việt đều mong mỏi bảo tồn di sản văn hoá truyền thống ngàn năm của ông bà tổ tiên để lại. Nhưng phải làm gì và làm thế nào? Theo tôi, điều các em học sinh cần được kế thừa, phát huy chính là phần nội dung của những giá trị văn hoá những áng văn xưa, tài liệu văn cổ, những bài học trong sách sử cổ của cha ông ta trong việc giữ nước và xây dựng nước. Hán tự, Nho tự hoặc Nôm tự chỉ là phương tiện. Nội dung, giá trị của các di sản văn hoá mới là quan trọng. Làm sao để các thế hệ sau dễ dàng tiếp cận và thấu hiểu những giá trị văn hóa, lịch sử cổ xưa trong kho di sản này mới là quan trọng. Chữ quốc ngữ viết bằng chữ cái La tinh có thể giữ và làm tròn trọng trách này.  Phải mất nhiều năm “dùi mài kinh sử”, học sinh mới có thể “hiểu đại khái” sách thánh hiền viết bằng thứ chữ cồ này nói gì. Trong khi đó với chữ quốc ngữ, chúng ta cũng có thể đọc và hiểu rõ ràng — nếu được các chuyên gia (expert), các chuyên viên (specialist) giải thích thật cặn kẻ — ông bà xưa nói gì trong thời gian rất ngắn. Thay vì bắt tất cà các em học sinh học và nhớ chữ Hán, hãy dùng thời gian này để các em học những ý tưởng hay trong sách vở, những giá trị cần kế thừa trong kho di sản văn hoá đã được các chuyên gia, các chuyên viên, các học giả Việt học, Hán học… chuyển sang chữ quốc ngữ với đầy đủ mọi chú thích, giải thích tường tận. Học cổ văn xưa bằng quốc ngữ để ôn cố tri tân, học cách thưởng thức những cái hay cũng như tránh những cái dở của thế hệ trước.

Kho di sản văn hoá  truyền thống của ta ngàn năm trước đó đều viết bằng Hán tự, Nho tự,  hoặc Nôm tự. Chúng vô cùng quý báu, làm sao mà bỏ được! Thế nhưng việc bảo tồn, kế thừa và phát huy di sản văn hoá này là công việc của các nhà nghiên cứu về văn hoá Việt, các nhà khảo cổ, các nhà nghiên cứu về ngôn ngữ học, các nhà soạn từ điển, thầy cô giảng dạy… Hãy để các chuyên gia, học giả, chuyên viên sưu tập, số hoá, chuyển và chú thích tất cả các sách sử cổ, tài liệu, sử liệu cổ từ Nho tự, Hán tự, Nôm tự sang quốc ngữ viết dưới dạng La tinh. Quý chuyên viên đó có nhiệm vụ ghi chú, hiệu đính, giải thích rõ ràng nội dung những gì gọi là văn hoá truyền thống để hậu thế có thể hiểu được mà bảo tồn, kế thừa và phát huy; bởi lẽ Tiếng Việt – bao gồm cả thuần Việt lẫn Nho Việt – bây giờ đã có một số khác biệt so với các từ Việt cổ đã được sử dụng cách đây vài trăm năm. Hán văn cổ, Nho văn cổ mà ông bà xưa sử dụng cách đây cả ngàn năm, so với nay lại càng có nhiều khác biệt. Chúng ta cần nhiều chuyên gia, chuyên viên thông thạo Hán văn, Nho văn và Nôm văn mới có thể truyền đạt hết nội dung, ý nghĩa trong sách cổ xưa mà cha ông ta đã để lại cho con cháu đời sau. Đây là việc làm vô cùng ý nghĩa và vô cùng cấp bách vì số học giả tinh thông Hán học, Nho học và Nôm học ngày càng thưa dần. Việc làm đòi hỏi sự đam mê, năng khiếu và nhiều kiến thức chuyên ngành cũng như các ngành khác trong xã hội như y khoa, luật khoa, điện tử, điện toán…

Việc bảo quản, sao chụp, số hoá tất cả tài liệu cổ, sách sử Việt cổ là một công việc vô cùng cấp bách và cần đặt lên hàng quốc sách. Cần đào tạo gấp những người ham thích học chữ Hán, sách sử Việt cổ, khảo cổ Việt… thành những chuyên viên, chuyên gia có khả năng hoàn thành sứ mạng khó khăn và cao cả này. Cần có chính sách ưu đãi, khuyến khích các em theo học ngành này. Cần xác định rõ mục đích, hướng đi, cũng như chính sách sử dụng các sinh viên ngành này sau khi tốt nghiệp. Không để xảy ra trường hợp sinh viên tốt nghiệp xong không biết làm gì, ngoài việc phiên dịch tiếng Hán cho Trung Quốc.

Ngoài ra, chính những chuyên viên (specialist), chuyên gia (expert) này còn là người mang trọng trách phát huy kho di sản Nho Việt bằng cách hợp tác với một số ngành liên quan cùng nghiên cứu thứ tử ngữ (Hán tự, Nho tự, Nôm tự ) này, thổi luồng sinh khí mới vào chúng, biến chúng thành sinh ngữ, thành những từ Nho Việt hiện đại trong mọi lãnh vực, kinh tế, kỹ thuật, văn hoá… xác định ý nghĩa chuẩn xác của mỗi từ Nho Việt, để rổi mở rộng một cách có hệ thống và khoa học, làm phong phú thêm ngôn ngữ Việt. Cần có chính sách ưu đãi cho những người làm công tác này, mở thêm các khoá đào tạo các chuyên viên về Hán học, Nho học… Trách nhiệm của các nhà giáo là vô cùng quan trọng trong việc giáo dục các em học sinh ý thức, cũng như những kỹ năng để giữ trong sáng Tiếng Việt.  Người làm công tác dịch thuật, báo chí, truyền thông cần có ý thức đúng đắn hơn và thận trọng hơn trong việc sử dụng từ ngữ Nho Việt cũng như từ thuần Việt. Không thay thế từ Nho Việt bằng từ thuần Việt một cách quá máy móc, thiếu suy nghĩ mà trái lại cần chú trọng đến tính hệ thống, tính chính xác và tính nhất quán của từ bằng một tinh thần khoa học, không phân biệt đó là từ thuần Việt hay từ Nho Việt…

Hãy để các chuyên viên, chuyên gia, bác sỹ y khoa đi sâu vào nghiên cứu mổ xẻ cơ thề con người, nghiên cứu các loại bệnh, tìm ra những phương thuốc chữa trị cũng như cách sống khỏe và tránh bệnh tật. Người bệnh không bắt buộc phải biết bệnh này hoặc bệnh kia tiếng Trung Hoa gọi là gì, Hán tự viết ra sao! Điều quan trọng là người bệnh biết rõ bệnh đó do đâu mà ra, triệu chứng như thế nào, lây lan ra sao, biết cách để tự tránh bị nhiểm bệnh, cách để sống khoẻ. Tương tự như vậy, học sinh không cần phải biết Hán tự, không cần phải học Hán tự (chữ Hán) để diễn đạt chính xác, giữ sự trong sáng và khoa học của Tiếng Việt. Học sinh chỉ cần hiểu rõ ý nghĩa của các từ ngữ, phân biệt cấu trúc của các từ thuần Việt với từ Nho Việt, ngữ pháp Việt, thói quen sử dụng từ điển, không bài ngoại mà trái lại cần dạy các em sử dụng từ Nho Việt một cách có hệ thống với tinh thần khoa học, phóng khoáng và cởi mở.

Tóm lại, chúng ta có thể bảo tồn, kế thừa và phát triển di sản văn hoá truyền thống ngàn năm của ông bà tổ tiên để lại mà không cần bắt buộc tất cả học sinh trung học đều phải học Hán tự (Chinese character), Nho tự hoặc Nôm tự! Chỉ nên đưa Hán tự (Chinese character), Nho tự hoặc Nôm tự vào chương trình đại học, các khoa nhân văn như Hán học, Việt học, dịch thuật, báo chí hoặc sư phạm… ở các mức độ khác nhau như một môn chính khoá hoặc môn nhiệm ý. Cần đưa vào chương trình trung học phổ thông môn cổ văn viết dưới dạng La tinh là chính. Nho tự, Hán tự và Nôm tự đi kèm chỉ để minh hoạ, tham khảo.  Chữ quốc ngữ ghi bằng chữ cái La tinh có thể giữ và làm tròn trọng trách bảo tồn, kế thừa và phát triền di sản văn hoá truyền thống của dân tộc.

Đặng Hải Nguyên.
http://thuatngu.tieng-viet.org

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: